Tôi chép lại bài thơ này để gửi đến những người bạn còn ở lại Sài Gòn, như một lời thăm hỏi từ
thơ văn
Sự Thật sẽ giải thoát anh em
SÀI GÒN ƠI, SAO EM CÒN MÃI TRONG TIM TÔI
TÔI ĐÃ ĐI, TÔI VẪN ĐI MÃI, BIẾT BAO GIỜ TRỞ LẠI! ****** I. SÀI GÒN ƠI, SAO EM CÒN MÃI TRONG TIM TÔI
SÀI GÒN ĐOÁ HỒNG TRẮNG
(CHUYỆN TÌNH HỌC TRÒ KÝ ỨC 50 NĂM ) Tôi sinh ra khi Sài Gòn đang ở độ rực rỡ nhất của danh xưng
TRƯỜNG CA QUỐC HẬN BA MƯƠI THÁNG TƯ
Ba mươi tháng Tư trời đỏ sắc, Một chiều lịch sử gãy đôi ngang. Thành phố bỗng dưng chìm tĩnh lặng, Người nghe tim
SÀI GÒN – MẢNH KÝ ỨC VÀNG SON
SÀI GÒN – MẢNH KÝ ỨC VÀNG SON Có một Sài Gòn không còn nằm trong sách giáo khoa , mà nằm sâu trong
Sài Gòn NỖI NHỚ NIỀM THƯƠNG
Sài Gòn nắng đổ rợp đường xưa,Nỗi nhớ đong đầy những buổi trưa.Quán cũ giọt nồng rơi chậm rãi,Phố quen cánh điệp rụng lưa thưa.Người đi nửa mảnh
Sài Gòn dù đã mất tên . Nhưng sao mất được khi đã nên nhạc, thành thơ
BÀI THƠ VIẾT LẠI VỀ SÀI GÒN Tôi về Sài Gòn viết lại một bài thơ Đã viết từ bao giờ mà nay không
Sài Gòn mãi mãi là Sài Gòn mà không có một cái tên nào khác có thể thay thế được.
Ký ức về Sài Gòn xưa của một người tỉnh lẻ Tôi vốn không phải là dân Sài Gòn. Tôi là thằng con
HÈN
HÈN Và rồi tôi lại tự hỏi mình nếu một ngày mọi người đều im lặng như tôi thì sự thật sẽ đi đâu?
