SÀI GÒN – MẢNH KÝ ỨC VÀNG SON

SÀI GÒN – MẢNH KÝ ỨC VÀNG SON
Có một Sài Gòn không còn nằm trong sách giáo khoa  , mà nằm sâu trong ngăn kéo của ký ức  những hoài niệm xa xôi. Đó là Sài Gòn của những buổi chiều nghiêng nghiêng nắng, nơi giọt cà phê tại Quán Da Vàng vẫn rơi đều chậm rãi như muốn níu giữ bước chân thời gian.
Trong không gian ấy, tiếng nhạc Trịnh Công Sơn ,Phạm Duy , Ngô Thuỵ Miên .. trầm lắng quyện vào khói thuốc, đưa ta về lại những năm tháng lãng mạn tuổi hoạc trỏ , chở em nơi cổng trường  Gia Long. Ở đó, tà áo trắng bay trong gió lộng không chỉ là biểu tượng của một thời hoa mộng, mà còn là linh hồn của một thành phố bao dung, nơi niềm thương và nỗi nhớ luôn đan xen giữa những góc khuất đầy tình tự.
Chùm thơ này là một chuyến du hành ngược dòng thời gian, nhặt nhạnh từng mảnh vỡ của kỷ niệm để ghép lại thành một bức tranh Sài Gòn ngàn nỗi nhớ, niềm thỗn thức . Xin mời bạn cùng lật mở, để thấy một nửa tâm hồn mình vẫn còn gửi lại đâu đó bên những hàng cây dầu cổ thụ, những cung đường quyện tóc em bay, và cả những lời thề nguyện tinh khôi chưa bao giờ phai nhạt…

SÀI GÒN – NIỀM THƯƠNG VÀ NỖI NHỚ
Sài Gòn của tôi,
Chưa bao giờ ngủ quên trong những  ngăn tủ kỷ niệm.
Nó thức cùng tiếng chổi đêm xào xạc trên đường Lê Thánh Tôn,
Nó thức cùng những chuyến xe muộn màng chở đầy lo toan và hy vọng.
Anh hỏi em về niềm thương?
Là khi cơn mưa rào bất chợt đổ xuống dốc cầu,
Hai người lạ chưa kịp quen đã nhường nhau một mái hiên trú tạm.
Là cái tình của bà bán xôi đầu hẻm,
Gói ghém cả sự bao dung vào trong lớp lá chuối xanh nồng.
Sài Gòn lạ lắm anh ơi!
Vội vã đấy, nhưng cũng dễ lòng mà tha thứ,
Hào nhoáng đấy, nhưng không chối bỏ những phận đời lặng lẽ đêm thâu.
Niềm thương ấy chảy tràn qua hai bờ bán đảo,
Nối Thủ Thiêm xưa bằng những nhịp cầu hiện đại,
Nhưng nỗi nhớ thì vẫn cứ nằm nghiêng bên phía bến tàu…
Em nhớ những buổi chiều,
Nắng nhuộm vàng cả một vùng thương xá,
Nhớ mùi cà phê thơm nồng quyện trong gió sớm mai.
Nhớ một cái nắm tay chưa kịp chặt,
Mà đã vương vấn suốt mấy mùa nắng cháy, mưa bay.
Sài Gòn trả về cho chúng ta…
Không chỉ là những cung đường đã cũ,
Mà là một bản tình ca chưa có hồi kết thúc.
Nơi nỗi nhớ chẳng bao giờ là mong manh,
Bởi nó được xây bằng gạch đá của thời gian và bằng nhịp đập của trái tim mình
Sài Gòn Hoài Niệm
Sài Gòn nắng đổ rợp đường xưa,
Nỗi nhớ đong đầy những buổi trưa.
Quán cũ giọt nồng rơi chậm rãi,
Phố quen cánh điệp rụng lưa thưa.
Người đi nửa mảnh lòng vương vấn,
Kẻ ở đôi dòng lệ chực đưa.
Cách biệt hai bờ thương với nhớ,
Âm thầm góc nhỏ bóng chiều mưa.
SÀI GÒN: NHỮNG MÙA HOA TÍM ĐỢI CHỜ
Sài Gòn trả tôi về những buổi chiều xưa,
Nơi cổng trường Gia Long rợp bóng mây hồng.
Tà áo dài trắng bay trong gió lộng,
Ngỡ như cả khung trời tan loãng giữa hư không.
Em có nhớ Quán Cà phê Da Vàng thuở ấy?
Nơi giọt đắng rơi đều theo nhịp thở thời gian.
Tiếng nhạc Trịnh trầm lắng, lời tình tự khẽ vang,
Phảng phất khói trầm, quyện vào đôi mắt biếc.
Những cô nữ sinh môi hồng, dáng ngọc,
Tay ôm tập vở, bước chân nhẹ tênh trên lối nhỏ rêu phong.
Sài Gòn khi ấy là cả một biển nhớ mênh mông,
Là quán cũ, trường xưa, là niềm thương không dứt.
Da Vàng ơi! Giờ chỉ còn trong tiềm thức,
Những mảnh vỡ thời gian ai nhặt nhạnh mang về?
Trường Gia Long xưa nay đã đổi tên lề,
Nhưng áo trắng  trong lòng người thì vẫn vẹn nguyên lời thề cũ.

Ta đi giữa Sài Gòn, lòng chợt bừng thức ngủ,
Ngỡ tiếng chuông tan trường vẫn còn vọng đâu đây.
Ngỡ mùi hương cũ còn vương vít đôi tay,
Của một thời Đá Vàng… của một thời hoa tím…

ĐỂ NỖI NHỚ LÀ TINH KHÔI
Khi những dòng thơ cuối cùng khép lại, cũng là lúc Sài Gòn trong mỗi chúng ta chợt thức giấc.
Có lẽ, người ta không bao giờ thực sự rời xa Sài Gòn, mà chỉ mang thành phố ấy giấu vào một góc hành lý trong tâm hồn. Để rồi giữa những bộn bề toan tính, chỉ cần một mùi hương cà phê quen thuộc, một tà áo dài tím thoáng qua hay một cơn mưa rào bất chợt, thì “nửa đong đầy kỷ niệm” ấy lại trỗi dậy, vẹn nguyên và tinh khôi như thuở ban đầu.
Xin cảm ơn những cung đường đã quyện tóc em bay, cảm ơn những quán cũ đã giữ giùm ta giọt đắng. Dẫu mai này phố thị có đổi thay, tên trường có khác, thì cái tình Sài Gòn – ấm nồng như hơi thở mê say – vẫn sẽ mãi là cầu nối đưa những mảnh đời, những nỗi nhớ tìm về bên nhau.
Hương Sài Gòn 04/01/2026


Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *