
Sài Gòn nắng đổ rợp đường xưa,
Nỗi nhớ đong đầy những buổi trưa.
Quán cũ giọt nồng rơi chậm rãi,
Phố quen cánh điệp rụng lưa thưa.
Người đi nửa mảnh lòng vương vấn,
Kẻ ở đôi dòng lệ chực đưa.
Cách biệt hai bờ thương với nhớ,
Âm thầm góc nhỏ bóng chiều mưa.
Nỗi nhớ đong đầy những buổi trưa.
Quán cũ giọt nồng rơi chậm rãi,
Phố quen cánh điệp rụng lưa thưa.
Người đi nửa mảnh lòng vương vấn,
Kẻ ở đôi dòng lệ chực đưa.
Cách biệt hai bờ thương với nhớ,
Âm thầm góc nhỏ bóng chiều mưa.
HƯƠNG SÀI GÒN
