BÀI THƠ VIẾT LẠI VỀ SÀI GÒN

Tôi về Sài Gòn viết lại một bài thơ
Đã viết từ bao giờ mà nay không nhớ
Viết trong những ngày tôi lang thang ở đó
Những ngày Sài Gòn đầy gió và mưa.
Bài thơ viết về những người đã gặp
Từ anh giáo sư đại học tới bác xe thồ
Từ chị bán bún bò đến em bán vé số
Người từ miền Tây lên hay ở Bắc vô.
Họ đến đây với vòng tay Sài Gòn rộng mở
Sài Gòn như một xứ sở thật lạ kỳ
Hay bởi cái hồn cốt phương Nam này nó vậy
Chẳng tị hiềm, phân biệt hoặc chấp nhất câu nệ chi.
Mỗi dịp về đây tôi thường ngồi tâm sự
Cùng ai đó với ly cà phê vỉa hè
Hoặc chiều đến bên vệ đường với cái lẩu dê, lẩu cá
Sài Gòn đã cho tôi thoải mái được cà kê…
Sài Gòn dù đã mất tên như bây giờ
Nhưng sao mất được khi đã nên nhạc, thành thơ
Từng bị ” đánh tư sản, cải tạo công thương ” lên bờ xuống ruộng
Nhưng Sài Gòn vẫn bình thản đến độ không ngờ.
Sài Gòn đã qua những ngày giờ đau thương nhất
Khi nhiều người phải lìa bỏ nơi này
Mang thân lưu đày với đắng cay nhục nhã
Và cũng đã ngã xuống biết bao người mà Sài Gòn đâu có hay.
Vậy đấy, Sài Gòn vẫn đêm đêm chong đèn đỏ mắt
Mong người về từ kinh tế mới xa xôi
Hay ai đó trở lại sau thời gian dài tù cải tạo
Dù cho thân tàn ma dại vẫn sẽ làm lại cuộc đời.
Đâu phải dân Sài Gòn mà sao tôi rơi lệ
Sài Gòn chỉ cho tôi nhiều kỷ niệm khó quên
Dù có mất tên nhưng vẫn còn nguyên cốt cách
Với niềm tin sẽ chiến thắng hết mọi tật nguyền.
LMT
