HÈN
Và rồi
tôi lại tự hỏi mình
nếu một ngày
mọi người đều im lặng
như tôi
thì sự thật
sẽ đi đâu?

Nó có bị chôn
dưới những lớp
khẩu hiệu
và những tiếng vỗ tay
vang dội
nhưng rỗng không?
Có lẽ
đó là điều
làm tôi băn khoăn nhất.
Vì đôi khi
sự im lặng
không chỉ làm tôi nhỏ lại
nó còn
làm cho những điều sai
trở nên lớn hơn.
Những điều
được lặp lại
hàng ngàn lần
sẽ trở thành
điều “đúng”.
Và những người
không đồng ý
chỉ còn lại
hai lựa chọn:
lên tiếng
và chịu bão
hoặc im lặng
và sống yên.
Tôi đã chọn
con đường thứ hai.
Không phải
vì tôi không biết
điều gì đang xảy ra.
Mà vì tôi biết
cái giá
của việc nói ra.
Cái giá đó
không phải lúc nào
cũng là tù tội.
Đôi khi
chỉ là
một cái nhìn lạnh.
một lời xa cách.
một sự im lặng
từ những người
từng thân.
Những vết thương ấy
không thấy máu.
Nhưng nó
ở lại rất lâu.
Cho nên
tôi học cách
đi qua thế giới này
nhẹ như một cái bóng.
Nghe nhiều.
Nghĩ nhiều.
Nhưng nói
rất ít.
Tôi biết
có người sẽ gọi đó
là khôn.
Có người gọi đó
là hèn.
Còn tôi
tôi chỉ biết
đó là cách
tôi còn sống được
với thế giới này.
Nhưng sâu trong lòng
vẫn có một nơi
rất nhỏ
vẫn chờ.
Chờ một ngày
con người
có thể nói với nhau
mà không cần
ném đá.
Chờ một ngày
sự khác biệt
không còn là tội lỗi.
Ngày đó
có lẽ
tôi sẽ không còn
phải viết
hai chữ
“ Đớn Hèn.”
